Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bố Mẹ Ở Trong Gương
Chương 2
Ở cửa ra vào thiếu mất ba chiếc vali.
Tôi gọi điện cho mẹ.
Cuộc đầu tiên không ai nghe, cuộc thứ hai bị tắt máy, cuộc thứ ba cuối cùng cũng kết nối.
Trong điện thoại có tiếng sóng biển.
Hình như chị đang cười.
Tôi rất ít khi nghe chị cười nên im lặng một lúc.
Giọng mẹ rất mất kiên nhẫn.
“Quả Quả, có chuyện gì?”
“Mọi người đang ở đâu?”
“Bãi biển.”
“Còn con thì sao?”
Đầu bên kia im bặt.
Hơn mười giây sau, mẹ hạ giọng.
“Tối qua tâm trạng chị con không tốt, bố mẹ quyết định đi sớm. Con đừng làm loạn, hai hôm nữa bố mẹ sẽ về.”
“Nhưng cửa bị khóa rồi.”
“Con cứ ở nhà, đừng chạy lung tung. Trong tủ lạnh chắc vẫn còn đồ ăn.”
Trong tủ lạnh chỉ có nửa chai sữa đã hết hạn và một quả cà chua bị thối.
“Mẹ, con sợ.”
“Con đã bảy tuổi rồi, có gì mà sợ? Hiếm khi chị con chịu ra ngoài chơi, con đừng làm mất vui.”
Mẹ cúp máy.
Tôi gọi lại thì điện thoại đã tắt nguồn.
Tối hôm đó, tấm gương lại mở ra.
Ngôi nhà trong gương rất ấm áp.
Bố cục giống hệt nhà tôi nhưng không có tiếng gào của chị, không có tiếng thở dài của bố, cũng không có câu “con phải hiểu chuyện” của mẹ.
Mỗi ngày mẹ trong gương nấu cho tôi ba bữa.
Bố trong gương ngồi cùng tôi làm bài tập hè.
Tôi tính sai một bài toán, bố không đập bàn mà chỉ xé một tờ giấy nháp, vẽ bảy quả táo méo xẹo.
Bố vẽ xấu kinh khủng.
Tôi cười suốt nửa buổi tối.
Họ còn tắm cho tôi, sấy tóc, trước khi ngủ thì thay phiên nhau kể chuyện.
Ngày đầu tiên, tôi hỏi tại sao họ đối xử với tôi tốt như vậy.
Bố trong gương nói:
“Bố mẹ chăm sóc con cái chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?”
Tôi không dám kể câu này cho bố bên ngoài.
Nghe xong chắc bố lại nổi giận.
Hai giờ sáng, tôi uống hết sữa rồi hỏi mẹ trong gương:
“Bây giờ con có thể chọn bố mẹ không?”
“Không được.”
“Tại sao?”
“Gương không cướp con của người khác.”
Mẹ kéo chăn cho tôi.
“Chỉ khi một đứa trẻ bị bố mẹ chủ động bỏ rơi ba lần, tấm gương mới cho nó quyền lựa chọn lại.”
“Nếu họ không bỏ con nữa thì sao?”
“Vậy thì bố mẹ sẽ mãi ở trong gương.”
Tôi ôm chặt chiếc chăn nhỏ.
Trong lòng dường như vừa hơi buồn, vừa hơi vui.
Tôi không muốn bị bỏ lại nữa.
Nhưng tôi cũng không muốn không bao giờ được gặp họ.
Mẹ trong gương hiểu được suy nghĩ của tôi, nhẹ nhàng véo má tôi.
“Quả Quả, con không cần vội lựa chọn.”
“Bố mẹ tốt sẽ không ép con cái phải chứng minh tình yêu.”
Sáng hôm sau, cửa phòng mở ra.
Bố đứng bên ngoài, dưới chân đặt chổi và thùng rác.
“Dọn sạch mảnh vỡ tối qua đi.”
Tôi nhìn bố.
“Chân con bị thương.”
“Vết xước bé tí như vậy, đừng làm quá.”
Bố ném chổi vào.
Mẹ bưng bữa sáng đi ngang qua.
Trên đĩa là bánh trứng hình gấu nhỏ và những quả dâu tây đã cắt sẵn.
Tôi tưởng là dành cho mình.
Lúc tôi đưa tay ra, mẹ né đi.
“Đây là của chị con. Con dọn phòng xong rồi hãy ăn.”
Chị đi theo phía sau mẹ.
Khi đến cửa, chị dừng lại, lén đặt một quả dâu xuống đất.
Mẹ quay đầu, chị lập tức rụt tay về.
Quả dâu lăn đến bên chân tôi.
Chị ngẩng đầu nhìn tôi.
Môi chị khẽ động.
Không có âm thanh.
Nhưng con búp bê trong lòng chị lại phát tiếng.
“Xin lỗi.”
3
Bố mẹ khẳng định tôi có vấn đề.
Chiều hôm đó, họ mời một chuyên viên tư vấn tâm lý trẻ em đến.
Không phải vì quan tâm đến tôi.
Mà để chứng minh gia đình trong gương hoàn toàn không tồn tại.
Chuyên viên tư vấn họ Trần, hơn bốn mươi tuổi, đeo một cặp kính gọng tròn.
Cô ấy không vừa đến đã hỏi chuyện tấm gương mà lấy các khối xếp hình ra, bảo tôi dựng một ngôi nhà.
Tôi xếp hai căn nhà.
Một căn màu xanh lam, một căn màu vàng.
Trong căn nhà màu xanh có bố, mẹ và chị.
Trong căn nhà màu vàng có tôi và một cặp bố mẹ khác.
Cô Trần hỏi:
“Tại sao trong ngôi nhà màu xanh không có con?”
Tôi nói:
“Không đủ chỗ.”
Rõ ràng cái bàn rất lớn.
Khối xếp hình cũng còn rất nhiều.
Cô im lặng một lúc rồi hỏi:
“Bố mẹ trong ngôi nhà màu vàng trông như thế nào?”
“Không nhìn rõ mặt.”
“Con không sợ sao?”
“Không sợ.”
“Tại sao?”
Tôi cúi đầu đặt ngay ngắn mái nhà màu vàng.
“Người cho con cơm ăn không đáng sợ.”
Bên ngoài cửa vang lên một tiếng động nhẹ.
Túi của mẹ rơi xuống đất.
Cô Trần ra ngoài nói chuyện với bố mẹ rất lâu.
Tôi nằm sát cửa nghe lén.
Mẹ hạ giọng hỏi:
“Có phải con bé đang bắt chước chị nó không?”
“Hiện tại chưa thể kết luận như vậy.”
“Nhưng trước đây nó rất bình thường!”
“Nó ở nhà một mình ba ngày. Đây đã không còn là vấn đề giáo dục đơn giản nữa. Trước khi rời đi, tại sao hai người không xác nhận xem ai sẽ chăm sóc đứa trẻ?”
“Chúng tôi không cố ý.”
Bố tiếp lời:
“Con gái lớn đột nhiên phát bệnh, trong lúc rối ren chúng tôi quên mất. Cửa ra vào và cửa sổ trong nhà đều khóa kín, cũng không có nguy hiểm.”
Giọng cô Trần lạnh đi một chút.
“Để một đứa trẻ bảy tuổi ở một mình suốt ba ngày, bản thân chuyện đó đã là nguy hiểm.”
“Nhưng con bé vẫn bình thường đấy thôi?”
“Không xảy ra chuyện không có nghĩa là hai người làm đúng.”
Bên ngoài cửa im lặng.
Đây là lần đầu tiên tôi nghe có người nói chuyện với bố như vậy.
Phải nói thế nào nhỉ?
Có hơi hả dạ.
Mỗi lần trách tôi, bố đều nói bố là người lớn, bố hiểu biết nhiều hơn tôi.
Hóa ra người lớn cũng có lúc làm sai.
Mà làm sai rồi chưa chắc chịu nhận.
Khi cô Trần quay lại, cô đưa cho tôi một tấm danh thiếp.
“Quả Quả, lần sau nếu sợ, con có thể gọi số này.”
Tôi cất danh thiếp vào túi.
Cô lại nhìn tấm gương bên cạnh tủ quần áo.
“Cô có thể lại đó xem một chút không?”
“Được ạ.”
Cô đứng trước gương, đưa tay sờ lên mặt gương.
Tấm gương rất bình thường.
Ít nhất ban ngày nhìn rất bình thường.
Lúc cô Trần chuẩn bị rời đi, chị từ phòng khách chạy tới, túm lấy vạt áo cô.
Mẹ vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
“Duyệt Duyệt, con muốn nói chuyện với cô Trần sao?”
Chị lắc đầu.
Chị nhét con búp bê bầu bạn vào tay cô Trần.
Đôi mắt nhựa của con búp bê chớp chớp, đèn đỏ trước ngực sáng lên.
Cô Trần nhấn nút phát.
Bên trong chỉ có vài câu được cài đặt sẵn.
“Xin chào.”
“Con yêu mẹ.”
“Hôm nay cũng phải vui vẻ.”
Chị sốt ruột đến đỏ bừng mặt, liên tục nhấn chiếc nút nhỏ sau lưng con búp bê.
Mẹ giật con búp bê lại.
“Được rồi, đừng vội. Hỏng thì mẹ mua cái mới cho con.”
Chị ôm chặt con búp bê.
Chị nhìn tôi một cái.
Ánh mắt đó rất kỳ lạ.
Giống như đang nhắc nhở tôi.
Lại giống như đang sợ điều gì đó.
Tối hôm ấy, đợi tấm gương mở ra, tôi kể chuyện này với bố trong gương.
Bố đang giúp tôi sửa bài toán.
Đọc tiếp tại đây: https://tinhvan.site/qka-bo-me-o-trong-guong/chuong-3