Lương Triệu Đô, Nhận Hai Nghìn Tệ
Chương 1
Tập đoàn ẩm thực của Ý đưa ra mức lương năm 1.000.000 tệ, đích thân săn đón tôi từ trong nước sang làm cố vấn nghiên cứu và phát triển thực đơn.
Mang theo bao kỳ vọng, ngay trong tháng đầu tiên nhận việc, tôi đã giúp họ cứu sống bộ thực đơn của một chi nhánh mới bị đình trệ suốt nửa năm.
Thế nhưng đến ngày nhận lương, nhìn khoản tiền 2.000 tệ vừa được chuyển vào tài khoản, tôi ngồi bệt trên sàn căn phòng thuê, lặng người hồi lâu không nói nổi một lời.
Nhân sự chỉ hờ hững giải thích:
"Đây là khoản trợ cấp trong thời gian thử việc, là quy định của công ty."
Tôi không nói thêm một câu nào.
Ngay trong đêm hôm đó, tôi thu dọn hành lý, nghỉ việc rồi rời đi.
Sáng hôm sau, điện thoại của sếp cũ gần như nổ tung vì các cuộc gọi. Ông ta gửi liên tiếp mấy đoạn tin nhắn thoại, gần như gào lên:
"Mau quay lại đi! Tiệc khai trương tối mai tiêu tùng hết rồi!"
Ánh sáng lạnh lẽo từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt tôi trong căn phòng không bật đèn.
Tin nhắn thông báo từ ngân hàng vẫn lặng lẽ nằm đó.
Số tiền nhận được: 2.000 tệ.
Tôi nhìn chằm chằm dãy số ấy.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Đầu óc như bị ai dùng thìa khoét rỗng, chỉ còn lại tiếng ù ù vang vọng.
Ngân hàng chuyển nhầm sao?
Hay vì trả lương khác thành phố nên còn thiếu một khoản chưa chuyển?
Dù sao trong hợp đồng cũng ghi rõ mức lương năm 1.000.000 tệ, tính ra mỗi tháng cũng phải hơn 83.000 tệ.
Sao có thể chỉ là 2.000 tệ được?
Chừng ấy tiền còn chẳng đủ để tôi trả tiền thuê nhà tháng này.
Tôi siết chặt điện thoại trong tay, đến mức cạnh máy hằn lên lòng bàn tay một vệt đỏ.
Tôi gọi cho trưởng phòng nhân sự, một người phụ nữ tên Đường Mạn.
Chuông reo rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng cô ta sẽ không bắt máy.
Cuối cùng đầu dây bên kia cũng truyền tới một giọng nói kéo dài đầy uể oải.
"A lô?"
Tôi cố nén cơn giận đang bốc lên nơi cổ họng, giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể.
"Đường Mạn, tôi là Hứa Tri Ý. Tôi muốn xác nhận lại chuyện tiền lương."
"À, Hứa Tri Ý."
Giọng cô ta mang theo vẻ khinh thường như đã thành thói quen.
"Lương của cô đã được chuyển rồi. Có vấn đề gì sao?"
"Tôi nhận được 2.000 tệ. Tôi nghĩ chắc giữa chúng ta có sự nhầm lẫn."
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười khe khẽ.
Tiếng cười không lớn.
Nhưng lại giống như một cây kim mảnh, xuyên thẳng từ tai vào tận óc tôi.
"Không có gì nhầm lẫn đâu, Hứa Tri Ý."
"Hợp đồng ghi rất rõ, ba tháng đầu là thời gian thử việc."
"2.000 tệ chính là khoản trợ cấp thống nhất công ty dành cho nhân viên thử việc."
Thử việc.
Trợ cấp.
Hai từ ấy giáng xuống khiến hoa văn trên nền nhà trước mắt tôi cũng bắt đầu nhòe đi.
Tôi nhớ lại ngày ký hợp đồng.
Giám đốc vận hành của tập đoàn, Thẩm Tranh, đẩy một xấp hợp đồng dày cộp tới trước mặt tôi.
Anh ta chỉ vào chỗ ký tên ở trang cuối, nở nụ cười thân thiết như bạn cũ nhiều năm.
"Cô Hứa, ký nhanh đi. Cả cửa hàng mới của chúng tôi đều đang chờ cô đến cứu đấy."
Trong xấp hợp đồng ấy có kẹp vài trang điều khoản bằng tiếng nước ngoài, tôi chỉ đọc hiểu đại khái.
Đúng lúc tôi nhìn thấy dòng chữ nhỏ bên cạnh mục tiền lương, Thẩm Tranh liền đặt tập bản mẫu thực đơn lên trên, đồng thời đưa bút cho tôi.
"Đều là mẫu hợp đồng chung của tập đoàn, không cần bận tâm mấy chi tiết nhỏ đâu. Thành ý của chúng tôi nằm ở mức lương năm."
Bây giờ nghĩ lại...
Bộ dạng nhiệt tình ấy nào phải khát khao nhân tài.
Rõ ràng chỉ là một tên thợ săn đang dụ con mồi tự chui chân vào chiếc bẫy của mình.
Tôi đã sửa công thức của bảy mươi ba món ăn cho họ.
Một mình tôi dẫn theo bốn học việc đến cả kỹ thuật cắt thái còn chưa vững, biến bộ thực đơn của cửa hàng mới từng bị trụ sở chính bác bỏ ba lần trong suốt nửa năm trở thành thực đơn mẫu.
Suốt tháng này...
Mỗi ngày tôi ngủ chưa tới năm tiếng.
Hơi nước trong bếp, khói dầu và cảm giác buồn nôn sau mỗi lần nếm món đã trở thành mùi vị quen thuộc trong cuộc sống của tôi.
Những người từng gọi tôi là "cô đầu bếp nhỏ từ trong nước sang", về sau đều bưng đĩa đứng vây quanh tôi, chỉ để chờ một câu nhận xét.
Trong mắt họ...
Tôi là cọng rơm cứu mạng.
Nhưng trong mắt công ty này...
Tôi chỉ đáng giá 2.000 tệ.
Cái giá của một nhân công tạm thời.
"A lô? Cô còn nghe không đấy?"
Giọng nói mất kiên nhẫn của Đường Mạn kéo tôi trở về thực tại.
Tôi không trả lời.
Ngọn lửa trong lồng ngực cháy đến cực điểm, ngược lại khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Tranh cãi với loại người như cô ta...
Không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Họ không phải sơ suất.
Mà là đã tính toán từ trước.
Họ không phải không hiểu hợp đồng.
Mà là biết tôi đơn độc nơi đất khách, giấy tờ, chỗ ở, hồ sơ xin thị thực đều nằm trong tay họ, muốn chèn ép thế nào cũng được.
Tôi cúp máy ngay lập tức.
Mở danh bạ.
Đường Mạn, xóa.
Thẩm Tranh, xóa.
Nhóm chat nhà bếp vẫn liên tục hiện thông báo.
Có người hỏi sáng mai mấy giờ tôi đến.
Có người gửi một biểu tượng mặt cười, hỏi lương đã nhận chưa.
Tôi rời khỏi nhóm, xóa toàn bộ danh bạ.
Căn phòng lập tức chìm vào yên tĩnh.
Tôi mở tủ quần áo, ném mấy chiếc áo sơ mi từng mua chỉ để trông ra dáng một cố vấn vào vali.
Xẻng nấu ăn.
Máy tính.
Túi dao.
Cuối cùng là cuốn sổ công thức viết tay đã bị dầu mỡ làm quăn mép.
Tôi đóng vali lại.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
"Cô Hứa, là em đây, A Kiều."
Tôi không đáp.
Giọng cậu học việc ngoài cửa trở nên căng thẳng.
"Anh Thẩm nói sáng mai cô nhất định phải có mặt ở nhà hàng, nếu không sẽ tính là tự ý nghỉ việc. Chị Đường bảo em đến lấy bảng tỷ lệ gia vị cô đang giữ."
Tôi mở cửa.
A Kiều đứng ngoài hành lang, tay cầm một túi đựng tài liệu trong suốt.
Vừa nhìn thấy tôi kéo theo vali, sắc mặt cậu ấy lập tức tái đi.
"Cô Hứa... cô định đi sao?"
"Ừ."
"Nhưng tối mai khai trương thử nghiệm rồi. Bếp trưởng vẫn chưa nấu được món súp gạch cua, quầy tráng miệng cũng chưa xác định được định lượng."
Tôi nhìn cậu ấy.
"Liên quan gì đến tôi?"
A Kiều há miệng định nói.
Đúng lúc đó, phía sau vang lên tiếng giày cao gót gõ trên nền gạch.
Đường Mạn bước từ phía thang máy tới.
Cô ta khoác áo vest trắng, trên tay cầm một ly cà phê.
Liếc nhìn chiếc vali của tôi, cô ta bật cười.
"Hứa Tri Ý, tính khí cô cũng lớn thật đấy."
"Tôi nhận 2.000 tệ tiền lương, cô còn mong tôi ở lại đây bán mạng cho các người sao?"
"Đừng nói khó nghe thế chứ."
Đường Mạn tựa vào tường.
"Tập đoàn đã lo chỗ ở cho cô, chạy hồ sơ giúp cô, còn để cô tham gia dự án lớn như vậy. Mới vào làm đã muốn nhận lương chính thức, chẳng phải khẩu vị hơi lớn rồi sao?"
A Kiều cúi đầu, hai tay liên tục miết mép túi tài liệu.
Tôi kéo vali ra cửa.
"Tránh ra."
Đường Mạn giơ tay chặn trước mặt tôi.
"Để lại bảng tỷ lệ gia vị. Đó là tài sản của công ty."
"Tài sản trong đầu tôi... cũng là của công ty các người sao?"
Sắc mặt cô ta thoáng thay đổi, nhưng rất nhanh lại nở nụ cười.
"Hứa Tri Ý, cô đừng quên, trong hợp đồng có một điều khoản. Tự ý rời vị trí khi chưa được cho phép thì phải bồi thường tổn thất cho công ty."
"Vậy thì cứ kiện đi."
"Cô tưởng tôi không dám à?"
Cô ta đặt cốc cà phê lên chiếc tủ nhỏ cạnh cửa.
"Tôi nhắc cô một câu. Giới ẩm thực ở thành phố này bé lắm. Chỉ cần anh Thẩm nói một tiếng, sau này đến việc rửa bát trong bếp cô cũng đừng hòng tìm được."
Tôi nhìn cô ta.
Cô ta nghĩ tôi sẽ sợ.
Tôi đặt chìa khóa lên tủ giày.
"Trả lại căn nhà này cho các người."
"2.000 tệ, ngày mai tôi sẽ chuyển trả lại công ty."
"Coi như bỏ tiền mua cho các người một bài học."
Nụ cười trên mặt Đường Mạn lập tức cứng đờ.
A Kiều bỗng ngẩng đầu.
"Cô Hứa... cô đừng đi."
Tôi kéo vali đi ngang qua cậu ấy.
Cậu ấy khẽ nói:
"Em biết nồi súp đó là cô nấu... chứ không phải bếp trưởng La."