Tiền Mẹ Tôi, Anh Cũng Dám Đòi?

Chương 2



02

Tôi đẩy tờ phiếu thanh toán trả lại.

"Ai ký hợp đồng thì người đó trả tiền."

Thiệu Bằng sững người.

"Em có ý gì?"

"Ý đúng như mặt chữ."

"Chẳng phải số tiền đó là để mua xe sao?"

"Đúng, là mua xe cho em."

"Không phải mua cho anh."

Sắc mặt anh ta lập tức sa sầm.

"Chúng ta yêu nhau ba năm rồi, sắp cưới đến nơi. Sau này tiền của em chẳng phải cũng là tiền của gia đình sao?"

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

"Nếu đã là tiền của gia đình, vậy tại sao chiếc xe chỉ đứng tên anh?"

"Tại vì anh là đàn ông."

Anh ta đáp không cần suy nghĩ.

"Xe đứng tên anh thì sau này làm việc gì cũng tiện."

Tôi bật cười thành tiếng.

"Anh là cái thá gì vậy?"

"Dựa vào đâu mà tiền mẹ tôi lại phải bỏ ra để mua xe cho anh?"

Cả showroom bỗng chốc im phăng phắc.

Mấy nhân viên bán hàng đều quay đầu nhìn về phía chúng tôi.

Mặt Thiệu Bằng đỏ bừng vì xấu hổ.

"Em nhất định phải làm anh mất mặt trước bao nhiêu người thế này sao?"

Tôi bình thản đáp:

"Hợp đồng là anh ký trước mặt mọi người."

"Người giục thanh toán cũng là anh."

"Bây giờ mới biết mất mặt à?"

Tiểu Lương vội bước tới hòa giải.

"Hai anh chị cứ bình tĩnh bàn lại. Tên chủ xe vẫn có thể đổi được."

"Không đổi."

Thiệu Bằng đập mạnh tay xuống bàn.

"Cứ để tên tôi."

Tôi xách túi lên, xoay người định rời đi.

Anh ta lập tức chộp lấy cổ tay tôi.

"Hôm nay em thử bước ra khỏi đây xem."

Tôi cúi xuống nhìn bàn tay đang siết chặt cổ tay mình.

"Buông ra."

"Thanh toán tiền trước."

"Buông."

Giọng tôi không lớn.

Nhưng quản lý showroom ở gần đó đã lập tức đi tới.

Lúc này Thiệu Bằng mới miễn cưỡng buông tay.

Anh ta chỉ thẳng vào mặt tôi, nghiến răng nói:

"Vì chiếc xe này, anh đã đặt cọc 20.000 tệ rồi."

"Bây giờ em không mua, số tiền đó coi như mất trắng."

Tôi lạnh nhạt hỏi:

"Ai bảo anh đi đặt cọc?"

"Anh chẳng phải muốn tạo bất ngờ cho em sao?"

Tôi cười lạnh.

"Lấy tiền của tôi để mua xe cho chính anh."

"Đó cũng gọi là bất ngờ?"

Môi anh ta mấp máy mấy lần, nhưng chẳng thốt nổi câu nào.

Tôi quay sang nhìn Tiểu Lương.

"Tiền đặt cọc là ai thanh toán?"

Tiểu Lương lật hồ sơ kiểm tra.

"Là anh Thiệu quẹt thẻ."

"Tên người mua trong hợp đồng cũng là anh ấy, đúng không?"

"Đúng."

Tôi gật đầu.

"Vậy thì chuyện này chẳng liên quan gì đến tôi."

Nói xong, tôi quay người bước thẳng ra ngoài.

Thiệu Bằng lập tức đuổi theo.

"Thẩm Ninh, em đừng có trẻ con nữa."

"Em không hề trẻ con."

"Vậy thì chuyển tiền đi."

"Mơ đi."

Anh ta khựng chân.

Đó là lần đầu tiên trong ba năm yêu nhau, tôi nói với anh ta bằng giọng điệu như vậy.

Ba năm qua...

Anh ta bảo muốn thay máy tính, tôi bỏ ra 12.000 tệ.

Anh ta nói đi tiếp khách cần một chiếc đồng hồ cho ra dáng, tôi mua cho anh ta chiếc đồng hồ hơn 30.000 tệ.

Anh ta than tiền thuê nhà áp lực, mỗi tháng tôi đều gánh đến tám mươi phần trăm.

Anh ta luôn nói, sau khi kết hôn thì không cần phân biệt tiền của ai.

Và tôi...

Đã thật sự tin điều đó.

Cho đến hôm nay, tôi mới hiểu.

Cái gọi là "không phân biệt của anh hay của em" trong miệng anh ta...

Thực chất chỉ có nghĩa là tiền của tôi là của anh ta, còn tiền của anh ta vẫn mãi là của anh ta.

"Thẩm Ninh, rồi em sẽ hối hận."

Tôi nhìn anh ta, khóe môi khẽ cong lên.

"Người phải hối hận..."

"Là anh."

Tôi lên taxi, đọc thẳng địa chỉ nhà mình.

Xe vừa lăn bánh, điện thoại đã đổ chuông.

Thiệu Bằng gọi.

Tôi cúp máy.

Anh ta lại gọi tiếp.

Sau hơn chục cuộc gọi bị từ chối, anh ta gửi đến một đoạn tin nhắn thoại.

"Anh đăng ảnh nhận xe lên vòng bạn bè rồi."

"Đồng nghiệp ai cũng biết hôm nay anh đổi xe."

"Bây giờ em không chịu thanh toán, anh còn mặt mũi nào gặp người khác nữa?"

Tôi không trả lời.

Vài phút sau, anh ta lại gửi thêm một tin nhắn.

"Mẹ anh cũng biết chuyện rồi."

"Tối nay bà sẽ sang nhà em nói chuyện."

Đọc đến đó, tôi bật cười.

Tiền mua xe là mẹ tôi cho.

Hợp đồng mua xe lại đứng tên anh ta.

Giờ tôi không chịu trả tiền...

Thế mà anh ta còn định dẫn mẹ mình sang tận nhà để hỏi tội tôi?

Vừa về đến nhà, điện thoại lại reo.

Lần này là mẹ của Thiệu Bằng, bà Phùng Xuân Mai.

Tôi vừa bắt máy, chưa kịp lên tiếng thì giọng bà đã dồn dập trút xuống.

"Thẩm Ninh, sao cháu lại không hiểu chuyện thế hả?"

"Đàn ông ra ngoài, thứ quan trọng nhất chính là thể diện."

"Nhà cháu đâu phải không có nổi 420.000 tệ, việc gì phải làm ầm lên cho xấu mặt như vậy?"

Tôi siết chặt điện thoại.

"Bác à, bác có biết số tiền đó là của ai không?"

"Mẹ cháu cho cháu thì chẳng phải để cháu tiêu sao?"

"Cho cháu tiêu."

"Chứ không phải cho con trai bác tiêu."

Bà Phùng Xuân Mai cười khẩy.

"Rồi sớm muộn gì cháu cũng gả vào nhà bác."

"Tiền của cháu, đương nhiên phải ưu tiên cho Thiệu Bằng trước."

"Hơn nữa xe mua về, chẳng phải cháu cũng được ngồi sao?"

Tôi không đôi co với bà.

Âm thầm bật ghi âm, rồi bình tĩnh hỏi:

"Ý bác là..."

"Cả nhà bác đã bàn bạc từ trước, định dùng tiền mẹ cháu để mua xe cho Thiệu Bằng?"

Đầu dây bên kia im lặng khoảng hai giây.

Đến khi bà Phùng Xuân Mai lên tiếng lần nữa, giọng điệu càng thêm ngang ngược.

"Đúng thì đã sao?"

"Nếu cháu thật lòng muốn bước chân vào nhà họ Thiệu..."

"Thì chiếc xe này..."

"Chính là thái độ của cháu."

03

"Được."

Tôi chỉ trả lời đúng một chữ.

Phùng Xuân Mai tưởng tôi đã chịu nhượng bộ, giọng điệu lập tức dịu xuống.

"Thế mới đúng chứ."

"Làm phụ nữ thì đừng mạnh mẽ quá."

"Sau này lấy chồng rồi phải biết nghe lời chồng."

"Tôi còn một điều kiện."

"Cháu nói đi."

"Bảo Thiệu Bằng trả hết số tiền đã nợ tôi suốt mấy năm qua."

Đầu dây bên kia lập tức im bặt.

Tôi gửi cho bà bảng kê chi tiêu mà mình đã tự tổng hợp.

Ba năm tiền thuê nhà, tôi gánh 216.000 tệ.

Máy tính, đồng hồ, điện thoại và các khoản chi tiêu hằng ngày, cộng lại 113.000 tệ.

Thiệu Bằng còn lấy của tôi 80.000 tệ, viện cớ đang thiếu tiền xoay vòng.

Tất cả các khoản này đều có lịch sử chuyển khoản và tin nhắn làm bằng chứng.

Tổng cộng...

Đã vượt quá 400.000 tệ.

"Tôi gửi rồi, bác xem kỹ đi."

"Bảo Thiệu Bằng trả lại tôi hơn 400.000 tệ trước."

"Rồi chúng ta hãy nói tiếp chuyện chiếc xe."

Phùng Xuân Mai lập tức hét ầm lên.

"Yêu nhau thì tiêu ít tiền cho nhau có sao đâu mà tính là nợ?"

Tôi bình thản đáp lại.

"Vậy thì tiền mẹ tôi cho tôi..."

"Tại sao lại thành tiền của con trai bác?"

"Cháu đang lật lại chuyện cũ!"

"Tôi không nhắc..."

"Không có nghĩa là những khoản nợ ấy chưa từng tồn tại."

Đọc tiếp tại đây: https://tinhvan.site/qka-tien-me-toi-anh-cung-dam-doi/chuong-3

Chương trước
Loading...