Thông tin truyện
Bố Không Cho Tôi Tin Chồng
Trước lúc lâm chung, bố để lại toàn bộ di sản cho tôi nhưng không cho tôi nói với chồng, một năm sau tôi mới hiểu sự sáng suốt của ông.
Chương Một
Sau tang lễ, tôi tìm thấy trong ngăn kéo đầu giường của bố một mảnh giấy ông để lại.
Trên giấy chỉ có mấy dòng ngắn ngủi.
“Sổ tiết kiệm và chìa khóa căn nhà cũ đều để lại cho con.”
“Con hãy cất giữ thật kỹ, tạm thời đừng nói với Trần Việt.”
“Một năm sau, con sẽ tự hiểu.”
Tôi không nghĩ nhiều, cất mảnh giấy vào ngăn kéo rồi lấy cuốn sổ tiết kiệm ra.
Bố nói trong đó có 1.200.000 tệ, tôi mở ra nhìn con số, quả thật không sai.
Còn có chìa khóa căn nhà cũ, được làm bằng đồng, những rãnh chìa đã mòn đến mức hơi tròn nhẵn.
Khi còn sống, bố là giáo viên lịch sử trung học, cả đời sống thanh bạch.
Mẹ mất sớm, một mình bố nuôi tôi khôn lớn.
Số tiền này là khoản bố dành dụm hơn nửa đời người.
Tôi không hiểu tại sao bố lại trịnh trọng đến thế, còn nhất quyết yêu cầu tôi giấu Trần Việt.
Tôi và Trần Việt là bạn học đại học, yêu nhau bảy năm, kết hôn ba năm.
Anh làm công việc vận hành nền tảng trực tuyến, còn sau khi tốt nghiệp, tôi vào làm biên tập viên cho một nhà xuất bản.
Thu nhập của chúng tôi không cao, nhưng cộng lại vẫn đủ trả khoản vay mua nhà.
Trần Việt luôn rất kính trọng bố tôi.
Mỗi dịp lễ Tết, anh chưa bao giờ thiếu quà.
Trong nửa năm bố bị bệnh, anh đã xin nghỉ mấy lần để cùng tôi chạy tới chạy lui ở bệnh viện.
Mấy ngày trước lúc bố qua đời, Trần Việt thậm chí còn ngủ trên chiếc giường gấp ngoài hành lang bệnh viện, thức đến mức quầng mắt thâm xanh.
Một người chồng tốt như vậy, tại sao bố lại phải đề phòng anh?
Tôi nhét sổ tiết kiệm xuống đáy tủ quần áo, đè dưới một chiếc áo phao cũ của mình.
Tôi lại tìm một sợi dây, xỏ chìa khóa căn nhà cũ vào rồi đeo sát bên người.
Chiều hôm ấy, tôi xin nghỉ nửa ngày, một mình đến căn nhà cũ của bố.
Đó là một khu dân cư cũ, căn hộ ở tầng sáu, không có thang máy.
Hành lang chất đầy những thùng giấy cũ của hàng xóm.
Tôi dùng chìa khóa mở cửa.
Trong nhà nồng nặc mùi bụi bặm lâu ngày.
Đồ đạc của bố gần như vẫn còn nguyên.
Đồ nội thất đều phủ vải trắng.
Trên bàn làm việc trải một giáo án còn viết dở, cây b.út vẫn đặt trên nghiên mực.
Tôi ngồi trên chiếc ghế mây bố thường ngồi, ngẩn người một lúc rồi tiện tay kéo ngăn bàn ra.
Bên trong có những quyển bài tập bố từng chấm, mấy tấm ảnh cũ và một cuốn sổ tay bìa da bò.
Tôi lật xem.
Bên trong phần lớn là những ghi chép hằng ngày, chẳng hạn mua rau hết bao nhiêu tiền, ngày nào đi bộ mấy cây số.
Lật đến trang cuối cùng, trên đó chỉ có một dòng chữ, nét b.út hơi nguệch ngoạc.
“Hãy cẩn thận với người bên cạnh con, càng thân thiết càng phải đề phòng.”
Tim tôi như hụt mất một nhịp.
Đây không giống lời bố sẽ nói.
Cả đời bố luôn đối xử t.ử tế với mọi người, chưa từng nói xấu ai sau lưng.
Hơn nữa, “người bên cạnh” có thể là ai?
Là tôi hay Trần Việt?
Tôi siết c.h.ặ.t cuốn sổ, sống lưng bỗng lạnh toát.
Nhưng chẳng bao lâu sau, tôi lại tự thuyết phục mình.
Có thể lúc bệnh nặng, bố đã hồ đồ nên mới viết ra câu ấy, không thể coi là thật.
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu