Đám Cưới Biến Thành Cuộc Chiến Thừa Kế
Chương 1
Ngay khoảnh khắc tôi và chú rể chuẩn bị trao nhẫn, bố chồng tôi bất ngờ ngắt lời người dẫn chương trình.
Ông ta lấy ra một bản thỏa thuận từ bỏ tài sản.
“Phải ký tên, từ bỏ mười lăm căn nhà của cô thì cô mới có tư cách làm con dâu nhà tôi.”
Cả hội trường xôn xao, còn chú rể của tôi lại quay mặt đi, không dám nhìn tôi.
Tôi cười lạnh rồi ký tên.
Bố chồng hài lòng cất bản thỏa thuận đi:
“Được rồi, tiếp tục nghi thức.”
Tôi bật cười, cầm lấy micro từ tay người dẫn chương trình.
“Trước khi nghi thức tiếp tục, tôi muốn tuyên bố ba việc…”
01
Âm nhạc dừng lại.
Giọng nói của người dẫn chương trình nghẹn lại trong cổ họng.
Tôi và Chu Hạo đang chuẩn bị trao nhẫn.
Một chiếc nhẫn nam, một chiếc nhẫn nữ, nằm trên tấm đệm nhung trắng.
Một giọng nói bất ngờ chen vào.
“Khoan đã.”
Cả hội trường im bặt.
Tôi nhìn thấy bố của Chu Hạo, Chu Kiến Quân, đứng dậy từ bàn chính.
Ông ta mặc bộ vest tối màu do chính tôi đặt may riêng, trên mặt còn mang theo nụ cười.
Ông ta bước lên sân khấu.
Đôi giày da giẫm lên mặt sân khấu bằng gỗ, phát ra những tiếng vang.
Cộp.
Cộp.
Cộp.
Người dẫn chương trình hơi bối rối.
“Ông Chu, ông làm gì vậy?”
Chu Kiến Quân không để ý đến anh ta.
Ông ta đi thẳng đến trước mặt tôi.
Chu Hạo cứng đờ.
Anh ta muốn đưa tay kéo bố mình lại nhưng không dám.
Tôi nhìn thấy mẹ Chu Hạo đứng dưới sân khấu, khẽ lắc đầu với anh ta.
Ánh mắt bà ta vừa gấp gáp vừa mang theo mệnh lệnh.
Trái tim tôi bắt đầu chìm xuống.
Chu Kiến Quân lấy từ túi trong áo vest ra một chiếc túi tài liệu bằng giấy da bò.
Ông ta kéo sợi dây niêm phong ra.
Rút ra một xấp giấy A4.
Đưa đến trước mặt tôi.
“Tô Thấm.”
“Trước khi trở thành con dâu nhà họ Chu, hãy ký cái này trước.”
Tôi cụp mắt xuống.
Ánh mắt dừng lại trên tờ giấy.
Dòng chữ đầu tiên được in đậm bằng phông chữ màu đen.
“Thỏa thuận tự nguyện tặng cho tài sản trước hôn nhân.”
Ánh mắt tôi không hề dao động.
Cả hội trường im lặng như chết.
Ngay cả tiếng hít thở cũng biến mất.
Chỉ còn tiếng máy điều hòa trong phòng tiệc khẽ kêu ù ù.
Ánh mắt của các vị khách đều đổ dồn lên chiếc váy cưới trắng tinh của tôi.
Bố mẹ tôi đứng dậy từ hàng ghế đầu tiên.
Sắc mặt bố tôi xanh mét.
“Chu Kiến Quân, ông có ý gì?”
Chu Kiến Quân quay đầu, nhìn bố tôi một cái.
Ông ta bật cười.
Trong nụ cười ấy không có lấy nửa phần tình nghĩa thông gia.
Chỉ có sự kiêu ngạo.
“Không có ý gì cả.”
“Chỉ là một thủ tục đơn giản thôi.”
Ông ta quay lại nhìn tôi.
“Tô Thấm là một đứa trẻ ngoan, hiểu chuyện và biết suy nghĩ.”
“Con bé sẽ hiểu.”
Ánh mắt tôi rời khỏi bản thỏa thuận.
Tôi nhìn sang Chu Hạo.
Chú rể của tôi.
Anh ta đứng cách tôi chưa đầy một bước.
Anh ta cúi đầu.
Hàng mi dài che khuất toàn bộ cảm xúc trong mắt.
Anh ta không dám nhìn tôi.
Bờ vai anh ta khẽ run lên.
Bộ lễ phục màu trắng trị giá sáu con số do chính tôi chọn cho anh ta.
Lúc này trông vô cùng châm biếm.
“Chu Hạo.”
Cơ thể anh ta run mạnh một cái.
Nhưng vẫn không ngẩng đầu lên.
“Anh cũng cảm thấy em nên ký sao?”
Anh ta không trả lời.
Hai bàn tay siết chặt.
Tôi nhìn thấy mẹ anh ta đứng dưới sân khấu, nhìn chằm chằm vào anh ta, đôi môi không ngừng mấp máy.
Giống như đang nói: Đừng lên tiếng.
Tôi hiểu rồi.
Đây không phải màn biểu diễn ngẫu hứng của một mình bố anh ta.
Đây là một bữa tiệc Hồng Môn được cả gia đình họ lên kế hoạch từ trước.
Còn tôi là con cừu đang chờ bị làm thịt.
Nụ cười trên mặt Chu Kiến Quân càng sâu hơn.
Ông ta lại đưa bản thỏa thuận đến gần tôi thêm một chút.
“Tô Thấm, đừng để bố cô hiểu lầm.”
“Chúng tôi không nhòm ngó tiền của cô.”
“Mười lăm căn nhà này không đáng là bao đối với cô.”
“Nhưng đối với nhà họ Chu chúng tôi, đây là một sự thử thách.”
“Thử thách quyết tâm muốn gả cho Chu Hạo của cô.”
“Thử xem cô có thật lòng muốn trở thành người một nhà với chúng tôi hay không.”
“Ký đi để chứng minh tấm lòng của cô.”
“Sau này, chúng ta sẽ là một gia đình hòa thuận nhất.”
“Chu Hạo, tôi và mẹ nó đều sẽ yêu thương cô như con gái ruột.”
Tôi bật cười.
Giữa lễ đường im lặng, tiếng cười ấy đặc biệt chói tai.
Chu Kiến Quân nhíu mày.
Tôi giơ tay lên.
Không phải để nhận lấy bản thỏa thuận.
Mà là hướng về phía cô phù dâu đã hoàn toàn ngây người bên cạnh.
“Đưa điện thoại của tôi đây.”
Cô phù dâu ngơ ngác đưa túi xách cho tôi.
Tôi lấy điện thoại ra, mở khóa rồi tìm một số liên lạc.
Tôi không gọi đi.
Chỉ xoay màn hình về phía Chu Hạo.
Trên màn hình hiện tên người liên hệ: Luật sư Lý.
Đồng tử của Chu Hạo đột ngột co lại.
Cuối cùng anh ta cũng ngẩng đầu nhìn tôi.
Trong ánh mắt là sự hoảng loạn.
Tôi nhìn anh ta.
“Em hỏi anh lần cuối.”
“Chữ này, em nên ký hay không ký?”