Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đám Cưới Biến Thành Cuộc Chiến Thừa Kế
Chương 2
02
Môi Chu Hạo bắt đầu trắng bệch.
Anh ta nhìn cái tên trên màn hình điện thoại của tôi.
Luật sư Lý, cố vấn pháp luật riêng của tôi.
Người chuyên xử lý tất cả hợp đồng liên quan đến tài sản của tôi.
Chu Hạo biết ông ấy.
Khi chúng tôi cùng đi mua bộ lễ phục cưới này.
Luật sư Lý vừa hay đến tìm tôi ký một tài liệu đầu tư.
Chu Hạo biết sự xuất hiện của luật sư Lý có ý nghĩa gì.
Có nghĩa là mọi hoạt động thương mại của tôi đều được thực hiện chặt chẽ, hợp pháp và không cho phép bất kỳ ai xâm phạm.
Sự hoảng loạn trong mắt anh ta gần như sắp tràn ra ngoài.
Anh ta há miệng.
Nhưng không thốt ra nổi một chữ.
Dưới sân khấu, sắc mặt mẹ anh ta cũng thay đổi.
Có lẽ bà ta không nghe rõ tôi vừa nói gì.
Nhưng bà ta hiểu được vẻ mặt của con trai mình.
Một dự cảm chẳng lành khiến bà ta đứng ngồi không yên.
Vẻ mặt hiền từ của Chu Kiến Quân cũng bắt đầu rạn nứt.
Ông ta nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt trở nên sắc bén.
“Tô Thấm, cô có ý gì?”
“Gọi điện thoại cho luật sư ngay trong lễ cưới?”
“Cô muốn tất cả mọi người nhìn nhà họ Chu chúng tôi trở thành trò cười sao?”
Ông ta bắt đầu chụp mũ cho tôi.
Tôi không để ý đến ông ta.
Ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn không rời khỏi Chu Hạo.
Tôi đang chờ câu trả lời của anh ta.
Câu trả lời cuối cùng.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Không khí như đông cứng lại.
Tôi có thể cảm nhận được cơn giận của bố mình đã lên đến cực điểm.
Mẹ tôi giữ chặt cánh tay ông.
Những người bạn thân nhất của tôi ngồi dưới sân khấu, trên mặt tràn đầy lo lắng và phẫn nộ.
Họ nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự ủng hộ.
Cuối cùng.
Chu Hạo cũng cử động.
Anh ta giơ tay, đặt lên bàn tay tôi.
Lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh.
Anh ta muốn ấn điện thoại của tôi xuống.
“Thấm Thấm…”
“Đừng như vậy.”
“Bố anh… không có ác ý.”
“Chỉ là tư tưởng của người lớn tuổi, cảm thấy không an toàn mà thôi.”
“Em cứ… coi như dỗ dành ông ấy đi.”
“Chúng ta hoàn thành nghi thức trước, được không?”
“Có chuyện gì thì về nhà rồi nói.”
Dỗ dành ông ấy.
Về nhà rồi nói.
Những lời quen thuộc biết bao.
Trong một năm qua.
Anh ta dùng câu nói này để bắt tôi sắp xếp cho cậu em họ vừa tốt nghiệp của mình một công việc nhàn hạ với mức lương hai mươi nghìn tệ mỗi tháng.
Bắt tôi thuê cho bố mẹ anh ta một căn hộ ở trung tâm thành phố với giá thuê mười lăm nghìn tệ mỗi tháng.
Bắt tôi mua vé máy bay khoang hạng nhất đi châu Âu cho hơn mười người trong cả gia đình anh ta.
Lần nào cũng vậy.
Đều là “dỗ dành họ”.
Lần nào cũng là “về nhà rồi nói”.
Nhưng lần nào cũng chẳng có kết quả gì.
Sự hy sinh của tôi trở thành điều hiển nhiên.
Tài sản của tôi trở thành kho tiền để bọn họ tùy ý sử dụng.
Tôi từng cho rằng hôn nhân sẽ là dấu chấm hết cho tất cả mọi chuyện.
Tôi từng cho rằng tình yêu và sự bao dung của mình có thể đổi lấy trách nhiệm của một người chồng.
Bây giờ tôi đã hiểu.
Hôn nhân không phải điểm kết thúc.
Mà là tiếng kèn hiệu để bọn họ phát động cuộc tổng tiến công.
Tôi nhìn gương mặt mình từng yêu sâu đậm.
Lúc này trên đó chỉ còn sự hèn nhát và tính toán.
Trong trái tim tôi, nơi sâu thẳm lạnh lẽo như đáy biển.
Chút hơi ấm cuối cùng cũng hoàn toàn tắt ngấm.
Tôi rút bàn tay mình ra khỏi tay anh ta.
Tôi cất điện thoại đi.
Đặt lại vào túi xách của phù dâu.
Trên mặt Chu Hạo thoáng hiện vẻ thả lỏng.
Anh ta cho rằng tôi đã thỏa hiệp.
Trên mặt Chu Kiến Quân cũng một lần nữa xuất hiện nụ cười.
“Thế mới đúng.”
“Người một nhà thì phải hòa thuận với nhau.”
“Mau ký đi, đừng để khách khứa chờ sốt ruột.”
Ông ta nhét bản thỏa thuận và một cây bút vào tay tôi.
Cây bút ấy cũng đã được chuẩn bị cẩn thận.
Một cây bút máy Parker mạ vàng.
Rất nặng.
Tôi cầm bút.
Không lập tức đặt bút ký.
Tôi ngẩng đầu, nhìn quanh toàn bộ hội trường.
Tôi nhìn thấy bố mẹ mình, trên mặt họ là sự đau lòng và thất vọng.
Tôi nhìn thấy bạn bè mình, trong mắt họ là sự khó hiểu và phẫn nộ.
Tôi nhìn thấy họ hàng của Chu Hạo, trên mặt bọn họ là sự hưng phấn và tham lam.
Tôi còn nhìn thấy nhiều vị khách xa lạ hơn.
Bọn họ đang ghé tai bàn tán.
Trong ánh mắt phần lớn là sự hào hứng khi được xem trò vui.
Đám cưới long trọng này.
Giấc mơ do chính tay tôi lên kế hoạch, tiêu tốn hàng triệu tệ.
Lúc này đã trở thành một trò cười khổng lồ.
Còn tôi là tên hề đứng giữa sân khấu.
Tốt lắm.
Tôi hít sâu một hơi.
Cảm giác buồn nôn cuộn trào trong lồng ngực bị tôi cưỡng ép đè xuống.
Tôi không còn do dự.
Đọc tiếp tại đây: https://tinhvan.site/qka-dam-cuoi-bien-thanh-cuoc-chien-thua-ke/chuong-3