Ngày Đưa Cha Về Đất
Chương 1
Ngày cha tôi được an táng, không một người khiêng quan tài nào trong làng đến.
Quan tài đặt giữa gian nhà chính, vải trắng buông xuống tận đất, nén hương mới cháy được một nửa, tro đã rơi vào chiếc chậu sắt.
Bác cả ngồi trên ghế tre ngoài cổng, vừa cắn hạt dưa vừa nói lớn đến mức át cả tiếng kèn đám ma.
Bác ta nói:
“Lý Trầm Chu, cháu hồ đồ rồi à?”
Tôi quỳ trước linh đường, không quay đầu lại.
Bác ta nói:
“Cha cháu chết ba ngày rồi, tiền bồi thường cũng đã có. Cháu không chịu lấy ra một đồng, dựa vào đâu mà bắt cả làng khiêng quan tài cho nhà cháu?”
Tôi nói:
“Bác cả, khiêng quan tài là lệ làng, không phải mua bán.”
Bác cả cười một tiếng.
“Cháu còn biết quy củ à? Quy củ là trưởng phòng quyết định. Lúc sống cha cháu không nghe lời bác, chết rồi cũng phải nghe.”
Ngoài sân có đến nửa làng đứng xem.
Chú ba khoanh tay, bác gái cả cầm một nắm hạt dưa, trưởng thôn Triệu Quý Sinh ngậm điếu thuốc, không ai bước vào.
Chị gái tôi từ bếp đi ra, đôi mắt thức đến thâm quầng.
Chị nói:
“Bác cả, hôm nay cứ để cha cháu được nhập thổ trước. Chuyện tiền bạc sau này hãy nói.”
Bác cả nhổ vỏ hạt dưa lên bậc cửa.
“Sau này? Hai chị em chúng mày học đến ngu người rồi, tưởng tao chưa từng thấy tiền à? Tám trăm nghìn tệ, hôm nay không lấy ra thì ai dám chạm vào quan tài, tao sẽ khiến kẻ đó không sống nổi ở vịnh họ Lý nữa.”
Tôi nhìn di ảnh của cha.
Bức ảnh được chụp bổ sung cách đây mấy năm. Ông mặc chiếc áo sơ mi xanh đã giặt đến bạc màu, nụ cười rất gượng gạo.
Tôi nói:
“Không ai khiêng cũng được.”
Bác cả nheo mắt.
“Cháu định một mình vác à?”
Tôi cúi đầu lạy xuống đất.
Sàn gỗ rất cứng, trán tôi va xuống phát ra một tiếng trầm đục.
Tôi nói:
“Cháu không cầu xin mọi người.”
Trong sân yên lặng một lúc.
Bác cả đứng dậy, chân ghế tre cọ xuống đất phát ra âm thanh chói tai.
“Cháu nói lại lần nữa xem.”
Tôi đứng lên, phủi tro giấy trên đầu gối.
“Bác cả, bác nghe rõ rồi đấy. Cháu không cầu xin mọi người.”
Bác gái lập tức gào lên:
“Đúng là làm phản rồi! Học được vài năm, ngay cả trưởng bối cũng không nhận!”
Chú ba nói:
“Trầm Chu, cha cháu vừa mất, cháu đừng làm mọi chuyện đến mức tuyệt tình. Cháu giao tiền cho bác cả, chẳng lẽ bác ấy còn bạc đãi cháu sao?”
Chị gái lao đến chắn trước mặt tôi.
“Chú ba, đó là tiền đổi mạng của cha cháu. Là tiền tài xế gây tai nạn bồi thường cho cha cháu, không phải bồi thường cho bác cả.”
Sắc mặt chú ba trầm xuống.
“Phụ nữ đừng xen miệng. Cháu đã lấy chồng, chuyện nhà họ Lý không đến lượt cháu lên tiếng.”
Chị còn định nói, tôi đưa tay ngăn lại.
Tôi hỏi chú ba:
“Lúc cha nằm viện, chú đã đến thăm mấy lần?”
Chú ba há miệng, không trả lời được.
Tôi lại hỏi:
“Bác cả, lúc cần ký giấy cấp cứu, bác đang ở đâu?”
Nụ cười trên mặt bác cả biến mất.
“Đừng có lôi chuyện cũ ra nói với bác. Cha cháu đã chết rồi, bây giờ đang bàn chuyện hậu sự.”
Tôi nói:
“Đúng, là chuyện hậu sự. Vì vậy cháu mới hỏi, ai sẽ khiêng quan tài?”
Ngoài sân không ai lên tiếng.
Ông Vương thợ mộc nhà bên vừa bước lên nửa bước đã bị vợ kéo trở lại.
Bác cả nhìn thấy, lập tức cao giọng:
“Vương lão tứ, ông dám bước qua cánh cửa này thì năm sau đừng mong đi qua con đường dẫn đến mộ nhà ông.”
Ông Vương cúi đầu, chiếc bào gỗ trong tay cọ hai lần vào đường may quần.
Chị gái tôi hạ giọng:
“Trầm Chu, cứ đưa cho họ một ít đi. Không thể để cha nằm mãi như thế này.”
Tôi nói:
“Chị, không thể đưa tiền.”
Chị nhìn tôi.
Tôi nói:
“Nếu đưa, cha mới thật sự không thể nhắm mắt.”
Bác cả nghe thấy, giơ chân đá đổ con ngựa giấy trước cửa.
Con ngựa giấy lăn vào giữa sân, chiếc đầu ngựa bọc giấy trắng dính đầy bùn.
Bác ta nói:
“Được, được lắm. Cháu có khí phách, để bác xem cháu cứng đầu được đến bao giờ. Trước khi mặt trời lặn, nếu nhà cháu vẫn không giao tiền thì cứ để quan tài nằm đây. Có bốc mùi cũng đừng trách bác.”
Tôi đi đến cửa, dựng con ngựa giấy lên.
Bác cả nhìn chằm chằm vào tôi.
“Thế nào, còn muốn động tay với bác à?”
“Không động tay.”
Tôi đặt ngựa giấy trở lại bên cạnh rạp tang rồi quay vào nhà.
Chiếc rương gỗ cũ của cha được đặt dưới gầm giường. Khóa đã hỏng, tôi kéo một cái là mở ra.
Bên trong có những hóa đơn ông tích góp hơn mười năm, vài bộ quần áo cũ và một chiếc hộp sắt.
Dưới đáy hộp sắt có một chiếc túi đen nhỏ.
Chị gái đi theo vào, thấy tôi lấy chiếc túi ra thì sững sờ.
“Đây là gì?”
“Đồ cha giữ giúp em.”
“Nó có cứu nguy được không?”
Tôi nhìn chiếc quan tài trong gian nhà chính.
“Nó có thể tiễn cha đoạn đường cuối cùng.”
Ngoài sân, bác cả vẫn đang chửi.
“Lý Trầm Chu, đừng trốn trong nhà giả chết. Cha mày đang nằm ngoài đó. Nếu một đứa con trai như mày ngay cả quan tài của cha cũng không đưa ra khỏi nhà được thì cả đời đừng ngẩng đầu làm người.”
Tôi mở túi.
Bên trong có một chiếc điện thoại màu đen kiểu cũ và một vật được bọc bằng vải đỏ.
Tôi không chạm vào vật kia.
Tôi chỉ cầm điện thoại lên, bấm số máy đã rất lâu không gọi.
Chuông đổ ba tiếng thì đầu bên kia bắt máy.
Đối phương chỉ hỏi một câu:
“Ai vậy?”
Tôi nói:
“Lý Trầm Chu.”
Bên kia im lặng hai giây.
Khi lên tiếng lần nữa, giọng nói đã hạ rất thấp.
“Hiện giờ anh có an toàn không?”
Tôi nhìn đám người ngoài sân.
“Cha tôi qua đời rồi. Không ai trong làng chịu khiêng quan tài.”
Đối phương hỏi:
“Địa điểm?”
Tôi báo địa chỉ vịnh họ Lý.
Anh ấy nói:
“Xin hãy ở nguyên tại chỗ, đừng để di thể bị di chuyển. Chúng tôi sẽ đến ngay.”
Tôi cúp máy.
Chị gái nắm cổ tay tôi.